Trên mạng xã hội mấy nay nhắc đến Steve Jobs người đã ra đi năm 2011 ở tuổi 56 vì ung thư tuyến tụy. Ông để lại một bức tâm thư không kể về giàu sang hay thành công rực rỡ, mà chỉ nói về thứ ông coi là quý giá nhất của một kiếp người.

"Tôi đã lên đến đỉnh cao của sự thành công trong kinh doanh. Trong mắt nhiều người, cuộc đời tôi như một tấm gương hoàn hảo. Thế nhưng ngoài công việc, tôi hầu như chẳng có niềm vui thực sự nào. Nằm trên giường bệnh, nhìn lại cả hành trình đã qua, tôi mới thấm thía rằng tất cả vinh quang và tài sản mà tôi từng tự hào đều trở nên vô nghĩa trước cái chết đang cận kề."

Bạn có thể thuê người lái xe, thuê người kiếm tiền thay mình. Nhưng không ai có thể chịu bệnh thay bạn. Vật chất mất đi còn kiếm lại được. Còn một thứ mất rồi thì mãi mãi không tìm thấy, đó là cuộc đời của chính bạn.

Khi tuổi đời dần lớn, ta sẽ nhận ra chiếc đồng hồ 300$ hay 30$ cũng chỉ trôi qua từng giây như nhau. Chiếc xe 150000$ hay 300000$ cũng đưa ta trên cùng những con đường và về chung một đích đến. Ngôi nhà 300m2 hay 3000m2, nỗi cô đơn vẫn lặng lẽ ở lại đó, không hề thay đổi.

Hạnh phúc thực sự không bao giờ đến từ vật chất. Vì vậy hãy trân trọng ngay lúc này, khi bạn còn có bạn bè và người thân bên cạnh để cùng trò chuyện, cùng cười vang, cùng hát những bài hát và tám chuyện trên trời dưới đất. Đó chính là lúc bạn đang giàu có nhất.

Khác biệt giữa làm người và là con người rất lớn, nhưng không phải ai cũng hiểu. Khi sinh ra bạn nhận được tình yêu thương. Khi ra đi bạn cũng có thể nhận được tình yêu thương. Giữa hai khoảng thời gian ấy, bạn phải tự học cách sống sao cho xứng đáng.

Cầu mong bạn sẽ sống trọn vẹn, tràn đầy hạnh phúc và bình an....
Trên mạng xã hội mấy nay nhắc đến Steve Jobs người đã ra đi năm 2011 ở tuổi 56 vì ung thư tuyến tụy. Ông để lại một bức tâm thư không kể về giàu sang hay thành công rực rỡ, mà chỉ nói về thứ ông coi là quý giá nhất của một kiếp người. "Tôi đã lên đến đỉnh cao của sự thành công trong kinh doanh. Trong mắt nhiều người, cuộc đời tôi như một tấm gương hoàn hảo. Thế nhưng ngoài công việc, tôi hầu như chẳng có niềm vui thực sự nào. Nằm trên giường bệnh, nhìn lại cả hành trình đã qua, tôi mới thấm thía rằng tất cả vinh quang và tài sản mà tôi từng tự hào đều trở nên vô nghĩa trước cái chết đang cận kề." Bạn có thể thuê người lái xe, thuê người kiếm tiền thay mình. Nhưng không ai có thể chịu bệnh thay bạn. Vật chất mất đi còn kiếm lại được. Còn một thứ mất rồi thì mãi mãi không tìm thấy, đó là cuộc đời của chính bạn. Khi tuổi đời dần lớn, ta sẽ nhận ra chiếc đồng hồ 300$ hay 30$ cũng chỉ trôi qua từng giây như nhau. Chiếc xe 150000$ hay 300000$ cũng đưa ta trên cùng những con đường và về chung một đích đến. Ngôi nhà 300m2 hay 3000m2, nỗi cô đơn vẫn lặng lẽ ở lại đó, không hề thay đổi. Hạnh phúc thực sự không bao giờ đến từ vật chất. Vì vậy hãy trân trọng ngay lúc này, khi bạn còn có bạn bè và người thân bên cạnh để cùng trò chuyện, cùng cười vang, cùng hát những bài hát và tám chuyện trên trời dưới đất. Đó chính là lúc bạn đang giàu có nhất. Khác biệt giữa làm người và là con người rất lớn, nhưng không phải ai cũng hiểu. Khi sinh ra bạn nhận được tình yêu thương. Khi ra đi bạn cũng có thể nhận được tình yêu thương. Giữa hai khoảng thời gian ấy, bạn phải tự học cách sống sao cho xứng đáng. Cầu mong bạn sẽ sống trọn vẹn, tràn đầy hạnh phúc và bình an....
0 Comments 0 Shares 116 Views
Sponsored
Sponsored

Free Easy Digital Downloads

Sponsored